truyenhay

Đọc Truyện Hay, Truyện Tình Yêu


HomeAndroidsWap Game
Trình duyệt wap
[Opera][Uc Brower]
Game xem nhiều
» »

Tìm Kiếm| Lượt Xem : ( XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 51797606
Visits Today: 303904
This Week: 2299367
This Month: 3792052

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

)
| Tập tin chủ đề (0)
icon

Bóng Ma Đầu Làng


– Thằng Hiên sẽ giả bộ phá rối để chú tiện bề dùng dao bay tấn công Tổng Bá. Hai Cang trong đám “lính áp hầu” sẽ ra tay nếu Bạch Xà bỗng dưng xuất hiện. Nhưng chú nên nhớ, tui không cho phép ai phá rối lễ hội của làng
– Thằng Mun sẽ có cách cản tay Thầy trong chốc lát, vậy là đủ, không lẽ Thầy giết nó?
– Mấy chú không chạy thoát đâu!
– Thằng Hiên sẽ chận đường, nó có chạy cũng không kịp.
– Nó chịu chết thay cho cả đám?
– Trận này chính là do nó nghĩ ra.
– Mấy chú còn quên một chuyện, có thể Tổng Bá sẽ ra tay trước.
Tám Mẹo thập thò ngoài cửa, thấy Quản Hào ngồi đó, nó biến liền. Tư Mễn gọi giật lại.
– Kiếm ai vậy Tám?
– Dạ, con kiếm chú.
– Vô đi! Đừng ngại!
Có Quản Hào ở đó, Tám Mẹo dứt khoát không vô, Tư Mễn phải bước ra. Tám Mẹo to nhỏ một lúc rồi chạy vụt đi. Tư Mễn quay vào, vẻ mặt lo âu.
– Có người bắn tin cho thằng Hiên biết về tung tích của Bạch Xà, nó hẹn Hai Cang ra vạt rừng thưa gấp. Hai Cang được tin, đi rồi, nó nhờ Tám Mẹo báo cho tui biết.
Quản Hào nghe, trong bụng mừng rơn, vậy là có chuyện để làm rồi, chớ ngồi một chỗ suy nghĩ hoài, nhức đầu quá!
Mặc cho người lớn bàn soạn, thù hằn, chém giết, thằng Mun đã lẻn đi từ lâu. Nó đi tìm cô Út.
– Dữ ác hôn! Tới bây giờ mới chịu đi tìm người ta.
– Tui mắc công chuyện.
– Công chuyện gì? Cứ đi vòng vòng trong xóm mà cũng nói là công chuyện hả?
Mun không biết trả lời sao. Thiệt ra thì cô Út cũng hiểu, chỉ muốn chọc Mun thôi.
– Kiếm tui có chuyện gì? Nói đi!
– Chắc tui…sắp phải…đi xa…
– Cái gì? Đi đâu? Anh đừng có xí gạt tui à nhe!
– Tui nói thiệt mà! Chắc tui… không sống được ở làng này nữa…
– Sao vậy? Ai đuổi anh? Hay là…hay là…anh muốn bỏ tui rồi anh kiếm chuyện
– Đâu có…đâu có…
– Anh ở đây sung sướng thấy mồ. Có Thầy Quản, có…ba tui. Vậy mà anh đòi đi. Anh thương con nhỏ nào rồi phải không? Tui tự vận liền cho anh coi!
– Đừng…đừng có làm vậy…Hay là…hay là…tui dẫn cô theo.
– Í! Hổng được đâu! Ba tui đánh chết. Cô Chín phải tới nói chuyện với ba tui, rồi… anh đi đâu…tui đi đó.
Việc này thì Mun biết còn khó hơn lên trời. Nhìn cô Út giận dỗi, má đỏ hây hây, ruột gan Mun như có ai vò, ai xé.
Vất vả lắm Tám Mẹo mới tìm được Mun. Nó đứng xa xa, ngoắc Mun lia lịa. Cô Út thấy Tám liếng thoắng một hồi, Mun vừa nghe vừa như phải lửa.
– Cô Út ! Tui đi nghen!
Mun nhìn cô một cái, rồi chạy đi. Cái nhìn đó làm cô phát hoảng, cái nhìn thiết tha như một lời vĩnh quyết. Cô tất tả đuổi theo, nhưng Mun đã biệt dạng. Cô chạy cùng làng, khắp xóm, như một kẻ lạc loài, ngay chính làng quê mình.
Quản Hào và Tư Mễn vừa đến vạt rừng thưa là đã thấy Hiên. Nó chết thê thảm quá, thân thể rách bươm. Nó bị siết chết, vết hằn còn in trên cổ. Hiên đã bỏ mạng để đổi lấy được gì? Quản Hào chầm chậm quan sát từng vết thương, ở đâu cũng có vết thương, dường như hung thủ muốn hành hạ nạn nhân trước khi giết chết. Họ đều biết, trên đời này, chỉ có một người sử được đường roi đó, đường roi độc của vùng biển Hà Tiên, Bạch Xà Lý Long Niên. Truyện “Bóng ma đầu làng ” được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Không chừng chính Bạch Xà đã phát hiện ra Hiên “thọt”, nên cố tình lộ diện, dẫn dụ nó đến nơi hoang vắng này để tiện bề hạ thủ. Đối với kẻ tật nguyền mà hắn còn ra tay tàn độc như vậy! Quản Hào cảm nghe một cơn giận dữ âm ỷ nhưng mãnh liệt đang bùng phát trong lòng. Tư Mễn chợt nhớ:
– Chết rồi! Hai Cang!
Cang với Hiên là huynh đệ, sinh tử chi giao, thằng Hiên chết thì Hai Cang thế nào? Cả hai vội vã lùng sục, lần theo từng vạt cỏ, vết máu. Dấu vết mỗi lúc một nhiều, lá tươi bứt rơi đầy đất, vết roi, vết gậy, và máu, máu vương vãi khắp nơi, chứng tỏ cuộc giao đấu kéo dài, tàn khốc, một cuộc khổ chiến. Hai Cang quả không thẹn là đệ tử chân truyền của võ sư Nguyễn Trọng Bằng
Cuối cùng, họ cũng tìm được. Cây gậy tầm vông đã gãy lìa. Phần nhọn cắm ngập trên thân cây, nơi đó còn vương lại một vạt áo đẫm máu. Phần còn lại rơi dưới đất, khuất trong vệ cỏ. Hai Cang cũng nằm ở đó, khắp người cũng đầy vết roi, nhưng đa phần mờ nhạt, như chỉ khẽ chạm vào. Đối với Hai Cang, Bạch Xà không thể và cũng không cần đánh trúng nhiều roi nhẹ nhàng như thế. Cao thủ tử chiến chỉ cần một đòn quyết định là đã quá đủ. Quản Hào không hiểu nhưng Tư Mễn hiểu. Hai Cang tự biết mình sẽ thất thủ, chỉ cố kéo dài cuộc chiến, cố nhận nhiều vết thương, để từ đó Tư Mễn có thể hiểu được cách đánh roi của Bạch Xà. Nhìn xác Hai Cang, Tư Mễn lòng như muối xát.
Quản Hào quay phắt lại nhìn thấy Mun đang đứng đó, như ngây như dại. Thằng nhỏ tinh khôn hơn chồn, cáo, tự mình cũng tìm được tới đây. Thầy sợ nó còn trẻ sẽ làm điều dại dột
– Mun…con…
Quản Hào ngừng câu nói giữa chừng vì nhận ra mắt Mun ráo hoảnh, hơi thở vẫn nhẹ đều, giọng nói có hơi rung nhưng vẫn bình tĩnh lạ thường
– Bạch Xà đã giết anh Hai?
Quản Hào lặng lẽ gật đầu. Mun chầm chậm quay đi. Tư Mễn gọi giật lại
– Mun! Con đi đâu?
– Con không dám nhìn anh Hai thêm nữa!
Mun lầm lũi đi, được một quãng xa thì nó bắt đầu khóc, nước mắt lăn dài trên má, rớt xuống áo. Nó cứ để mặc cho gió khô đi. Khi biết chuyện cha mẹ, nó cũng đau khổ lắm, nỗi đau nhân thế. Nhưng dù sao thì đó cũng là người mẹ nó không còn nhớ mặt, chưa được nhiều chăm sóc, thương yêu. Hai Cang thì khác, đã từng mua kẹo cho nó ăn, làm diều cho nó thả, lôi nó ra sông tập bơi, tập lội, dạy cho nó từng đòn gậy, thế chân. Hai Cang là thầy, là anh, là cha nó. Nó không còn chịu đựng được nữa rồi!
Đúng luật bù trừ, ngoài Đình càng náo nhiệt thì trong xóm càng vắng vẻ. Khi Quản Hào và Tư Mễn về tới đầu làng thì trời đã tối, thôn xóm quạnh hiu.
– Tới nhà Tổng Bá luôn chớ! – Quản Hào đề nghị
– Còn thằng Bạch Xà?
– Cứ đánh thốc tới, Bạch Xà phải chường mặt. Chuyện chú, chú làm. Thằng Bạch Xà, để tui lo cho.
Tư Mễn hiểu Quản Hào không thể ra mặt đối đầu với Tổng Bá. Thầy nhận đánh Bạch Xà là giúp cho Tư Mễn nhiều lắm rồi. Nhưng không phải chỉ có vậy, mà còn vì Quản Hào căm hận loài ác độc.
– Có thể Tổng Bá đã biết tui là ai.
– Có thể.
– Có thể hắn đã bố trí mai phục, chờ tui tới.
– Có thể lắm.
– Vậy Thầy tính sao?
– Cứ đến nhà Tổng Bá.
Thâm tâm, Tư Mễn cũng muốn vậy. Bên ngoài, ông sẽ đường đường, chính chính ra tay. Bên trong, Quản Hào bất ngờ kềm chế. Được vậy thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Nhưng kế hoạch đó hèn hạ quá, không xứng với một người như Quản Hào, nên Tư Mễn không muốn nói ra. Tiếc rằng, họ không còn thời gian để suy tính nữa. Từ xa, cô Út đang hớt hãi chạy đến.
– Thầy ơi! Chú ơi! Cứu dùm anh Mun con!
– Sao? Nó làm sao?
– Anh đang tới nhà con.
– Hồi nào? Tới làm sao?
– Anh lạ lắm… xách theo cây tầm vông.
Cả hai cùng kinh hoàng.
– Đi! Mau!
Nhưng Quản Hào và Tư Mễn đều không ngờ có người dám chặn đường họ. Bất ngờ hơn, kẻ đó là cô Năm “bóng”
Dưới ánh trăng gầy guộc, cô Năm đứng như một bóng ma, gương mặt son phấn vô cảm, lạnh lùng, quỷ dị. Khuất trong những tàng cây bên đường, ba tên thầy võ cũng lặng yên đứng đó, đầy đe dọa. Thiệt ra, chúng lặng yên vì không hiểu sao, hôm nay chúng phải đánh với Thầy Quản và tên phóng dao hèn mọn, bán thuốc ăn tiền.
– Gặp được Bạch Xà, thằng Quản này thiệt là có phước.
– Mời thầy tránh sang một bên.
– Sao lại phải tránh?
– Thầy tính chống lại Cai Tổng?
– Ta làm Hương Quản, thấy kẻ gian phải bắt.
– Kẻ gian đang đứng cạnh Thầy.
– Ta thấy hắn khô


Link:
BBcode:
Bình Luận
↑Cùng Chuyên Mục
♦ Bạn xem chưa ?
♦Liên Hệ
Phone: 0971543747[Gọi][SMS]
Email: Nhokutj196@gmail.com
Tag:
C-STAT DMCA.com Protection Status

XtGem Forum catalog