XtGem Forum catalog
truyenhay

Đọc Truyện Hay, Truyện Tình Yêu


HomeAndroidsWap Game
Trình duyệt wap
[Opera][Uc Brower]
Game xem nhiều
» »

Tìm Kiếm| Lượt Xem : ( XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 51794956
Visits Today: 301254
This Week: 2296717
This Month: 3789402

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

)
| Tập tin chủ đề (0)
icon

Truyện Cười Về Người Lính

Hồi đó đi Sư 9 ở Đồng Dù, Củ chi thì phải ^.^ Lúc mới vào, phải đi chích ngừa, mà bọn nó bảo là ngừa bách bệnh, thì cũng đứng xếp hàng, vạch tay áo ra đưa cánh tay ra cho nó chích (Quân y thực tập, binh nhất hơn mình 1 gạch) Tiên sư, các bác bảo thằng nào chích nhanh hơn nó, tớ ko tin, nó chụp ống chích với tần suất 3s/1 phát . Đâm, kéo, thả rất dịu dàng, tội mấy thằng mà thuốc ko vào thịt kịp, nó sưng lên bầm tím, mà tớ là trong số đó, có thằng kia rất to con, đek biết quân y nó chích sao, gãy kim, té vật ra xỉu …
————————————————–
Rồi cái màn dậy sớm và ngủ sớm, 5h dậy. 9h lên giường
Chúng mình ở tp làm gì mà có vụ như ngủ như gà thế kia … thế là lôi bánh kẹo, đồ ăn ra lúc mà đi phụ huynh đem cho ấy. Có nhiều ông đem cái balô ra, tôi dám cá rằng bỏ đói nó với cái ba lô ấy cả tháng cũng ko đói… chóp chép mãi rồi ngủ cũng gần 12h. Sáng sớm mấy ông sĩ quan kéo dậy lúc 4h30 (mịa. chỉ cách gấp nội vụ – chăn màn, chiếu gối đấy các bác – chúng tớ ngủ nướng mà, thế mà chúng nó kéo sạch chiếu gối ra rồi quát lên …… Đ. mịa, quân đội đek phải ở nhà, chúng mày dậy mau… rồi chúng tớ gấp theo chúng nó và ra tập thể dục với áo thun 3 lỗ và quần dài. Lạnh bỏ mẹ, lạnh teo cả chym…
————————————————
Cái chuyện ăn uống là bi hài nhất trong cái quân đội của VN này, đến giờ ăn đánh kẻng, cả đám được mấy ông tiểu đội trưởng dắt xuống nhà ăn, xuống đến nơi, 1 tay cầm chén, 1 tay cầm đũa, nhìn ăn mày đek chịu được
nhìn vào cái bàn đồ ăn cho 10 thằng … Cái j thế này? 1 cái nồi cơm với gạo sống, 1 cái đĩa thịt mà tỉ lệ 90/10 trong đó 9 miếng mỡ, 1 miếng thịt. Alê hấp, căng tin thẳng tiến, vào đến nơi, mua đĩa cơm sườn giá 15.000đ/1 đĩa, nhìn cái đĩa nhiều thằng hất hàm bảo: Chủ quán có cái nào sang hơn ko ? Chủ quán nhìn thằng ấy bảo: “Đek có, đek ăn thì biến” (sau này biết đúng là chỉ có 1 cai canteen trong cái trung đoàn này… hèn chi nó làm trùm, mà lính mà đòi ăn sang thì chết mịa sớm nữa – sau này mới biết – thôi thì mình cũng nuốt, chơi thêm chai nước ngọt nữa..)
——————————————-
Rồi cuộc sống quân đội bắt đầu với các món ăn chơi… học từ sáng đến chiều, hôm nào về sớm thì tăng gia (chơi game nông trại các bác à)
Và tắm rửa rồi ăn chiều lúc 5h30, sau đó là sinh hoạt với đồng chí mỏ nhôm 0 mà đồng chí ấy nói cái gì mà tớ 18 tháng nghe mà ko hiểu gì cả
———————————————
Cái vụ tăng gia đấy, bắt đầu cuộc đời nông dân các bác ạ, trưa, sáng , chiều rảnh mà ko học là đi cuốc đất, và bắt đầu bi thảm khi 1 ngày chúng nó bảo đám tớ đi lấy phân đi bón cây cải … tớ bảo phân ở đâu, chúng nó dắt tớ ra thẳng wc … mà wc này là nổi , tức là ko có hầm cầu ở dưới
—————- CHỈ ĐỊNH: bác nào đang ăn thì đi ngay ra ngoài, ko đọc tiếp ———————-
Thế là các bác ợ, chúng tớ phải xúc cái đống mà chúng tớ thải ra hằng ngày, dầu gió được trưng dụng, khẩu trang…. but sau này tớ công nhận rằng *** có cái thứ mùi nào mà kinh khủng bằng mùi của cái đống phân của người…. thế là tay đeo bao ny lông, ôi vãi mẹ, có thằng kia làm ăn kiểu gì nó xúc 1 phát mạnh tay văng mẹ lên thằng kia, văng vào mặt…. thằng ấy ói tới mật xanh … tớ chỉ là thẳng đứng dòm but gió thổi vào mặt, tớ muốn xỉu…. và cái đống ấy dọn tới cái hố và ủ thành cái món lỏng lỏng màu nâu nâu vàng vàng xanh xanh để tưới lên cải này, đậu đũa này, rau này….. để chúng tớ thu hoạch sau này đem lên cái bàn ăn và măm măm…..
———————–
Cái vụ hốt phân bò ấy, tớ cũng đi theo chơi cho vui, các bác biết ko? ngày ấy, chúng nó cũng đểu lắm cơ, thủ thỉ với bọn mình rằng: các em lâu ngày quá, ko ra chơi, anh muốn cho mấy chú ra ngoài, ko đi bộ đâu nhé. Có xe đưa rước đàng hoàng (xe tải ….) thế là chúng tớ ham vui đi, lên xe ra khỏi cổng thật là 1 cảm giác thật tự do hạnh phúc, như chim trời tung cánh vậy..
Chạy 1 hồi rồi đến 1 cái trang trại nuôi bò… và nhìn cái thảm cảnh phân bò …. nhìn chúng nó trả giá mua phân mà chúng tớ cười ra nước mắt… ” Anh giảm giá tí nhé, phân bò kì này lỏng quá, chả được nhiêu… anh giảm giá tí…” thằng kia phán phân để lâu nó thế chứ muốn rắn thì vào trong….” bọn tớ khóc ko thành tiếng, cười ko ra hơi… thế là vào xúc, (cái mùi của tụi bò này, công nhận là khá nhất trong các loại phân, với lại có nguyên tắc ngửi hoài riết ko ngửi mùi được nữa…
Thế là lúc đầu cũng nhẹ nhàng, né tránh nó văng vào người, nhưng xong rồi thì chơi tay, rồi dính cũng kệ mịa…. và khi lên xe trở về, các bác biết ko … chúng tớ đã chơi trò chọi tuyết….. lý do là.. lúc ấy xe đầy phân rồi.. đứng lên nó nhũn xuống và có thằng té, thằng này kéo thằng kia… và thằng nào ko dính thì bi chúng tớ vo phân lại và chọi vào…. lạy hồn… có thằng dính vào miệng thì phải tớ được đại đội trưởng bảo kê nên dính 1 tẹo… nhưng về tới nơi thì chả thằng nào dám đứng gần trong 10m cả… chúng nó bảo đám tớ thối quá… Thề là tớ ko ngửi được gì.hahaha ôi cái thảm cảnh ấy nó cười ra nước mắt các bác ạ
——————————————–
Cái chuyện lãnh lương hay còn gọi là lãnh trợ cấp…. lúc đầu nghe chúng tớ được hưởng mức lương căn bản của nhà nước theo hạn ngạch, mình nghe khoái lắm… coi ra cũng được 500k hơn/1ng/1tháng mà .. but lúc kí nhận tiền…nhìn có nhầm ko ??? còn 80k + và sẽ lãnh vậy lãnh luôn trừ khi được thăng quân hàm…. nhìn cái bảng nó trừ tiền…. choáng… các bác biết ko, nó trừ tiền ăn, tiền uống, tiền mùng, chăn, chiếu gối, tức là hoàn toàn chúng ta ko free !!! nothing free !!! thế là ấm ức toàn tập…. bắt đầu lâm vào cảnh thiếu nợ… và ăn thiếu canteen…. và chúng tớ bắt đầu thành con nợ của xã hội khi xin tiền và mượn tiền liên tục, ăn mày của quốc gia khi thấy bất cứ gì cũng ngon miễn là ko phải đồ ăn của lính… cứ người nhà đem đồ an lên thì share, còn ko quay qua quay lại thì của riêng thành của chung
———————————————
Toàn nam với nam ở ko mà…. cứ đến CN, gái gú nó lên thăm , các anh em nhà ta cứ tranh thủ…. lúc ấy trại lính thành camping, các bác nghĩ ban đầu nó nghiêm túc bao nhiêu thì Chủ Nhật nó messing bấy nhiêu, nào là căng võng, nào là ôm ấp, hú hí, rồi lại còn thịt quay, bánh kem, heo sữa…. tội nghiệp nhất là các đồng chí ở xa, ko có nhà lên thăm, đành chờ chiều về vui vẻ với các anh em… Đêm gác, 1 ca 2 tiếng, gái Củ chi nó mò vào tận phòng, thằng gác giả điên gặp thằng muốn lại nhiệt tình, thế là bóng đêm tội ác, mà phải con nào nó đẹp mình cũng ko nói, toàn là ma sống, mà tớ lộn con ma với con ma người 2 lần nhé. Đang đêm gác, 1 tiếng hú thất thanh khủng khiếp vang lên trong phòng, chúng tớ bật đầu dậy, thấy thằng tiểu đội trưởng nó xanh mặt: hỏi sao, bảo nó gặp con ma mặt xanh, áo trắng loàng nhoàng bước qua mặt nhìn nó, cực kì ghê…. tớ hơi ớn…. chúng nó tắt đèn ngủ tiếp, và tớ đang gác, đang phê phê thì có cái mùi… rất lạ…. đíu mịa.. đằng sau ớn lạnh…. mở mắt to và quay lại…. ối má, dm MAAAA !!! ..sẵn cây ba trắc trên tay, tớ đek la tiếng nào, phang luôn, bụng bảo dạ: thôi tớ đi đây, các cậu ở lại mạnh khỏe… chết thì chết đứng đek chết nằm….móa phan nghe cái bộp… vào vai… nó chỉ ứ ứ trong miệng. lấy chân tính đạp tiếp mà nghe nó nói nhỏ: Em đây anh, em vào chiều các anh mà, tha em đi (nó tưởng tớ là vệ binh…) em cho miễn phí nhà…. ôi Dis, biến , biến ngay, nó chạy thục mạng các bác ạ…
Và 1 lần nữa sau lần đó, tớ gặp thật… mình cũng lại tưởng là con khốn nạn nào đấy mò vào phòng. Lúc ấy có cái sào đồ phơi sau nhà, ao thun trắng toát ra phơi 1 tràng dài, tớ đang đứng phịa phịa với thằng gác (thằng này trước khi phịa, cũng xem mình bị đập, đang đứng thì vổ vai sau lưng, mà nó đen thui, đúng hàm răng trắng nhách..) lúc ấy thấy sau lưng có 1 cái bóng trắng lướt qua nhanh lắm, tớ liên tưởng con mẹ kia… rồi lại cười cười nói… tí ra đứng đái… lạy chúa nó đứng trên vách tường (kể lại vẫn lạnh…) mà ko có chân…phiêu diêu và tóc phủ hết mặt…. tớ đứng hình và nó di chuyển dọc hành lanh, và tới đúng giường thằng đội trưởng bữa la thất thanh ấy và….. AAAAAAAAAAAAAAAA đíu mịa, thằng ấy nó la cả trung đoàn tưởng bảo động cấp 1, đèn bật sáng khắp nơi…. rồi lại hỏi thăm nó lại kể… tớ thấy và biết đúng rồi….. sau này hỏi thằng ấy tại sao mày gặp ma hoài thế…nó bảo là nó yếu bóng vía nhất và thường xuyên hay gặp… lúc sau thấy nó đeo bùa mới đỡ la lối om sòm….


Link:
BBcode:
Bình Luận
↑Cùng Chuyên Mục
♦ Bạn xem chưa ?
♦Liên Hệ
Phone: 0971543747[Gọi][SMS]
Email: Nhokutj196@gmail.com
Tag:
C-STAT DMCA.com Protection Status