Total Visits: 47489711
Visits Today: 445136
This Week: 1457607
This Month: 13305059
Sáng, mặt trời đã treo cao lủng lẳng, gà gáy đến khản cả cổ, vậy mà trên chiếc giường màu xanh biển kia, có một cô nàng vẫn chu du trong mơ. Ánh nắng sớm len qua từng kẽ lá, chui qua khung cửa sổ chiếu thẳng vào mặt nó, hàng mi dài khẽ động đậy, xoay người nó ngáp một cái, trông xấu kinh. Nó mắt nhắm mắt mở tìm cái điện thoại ''sao hôm nay nó không reo ta?'' nó tự hỏi thì thấy đt tắt nguồn vì hết pin. Nhìn lên cái đồng hồ treo tường, nó hét ầm rồi phóng với vận tốc ánh sáng vào WC, trường nó vào lúc 6h50 mà nó ngủ tới 6h30. Vớ được bộ đồng phục, chỉ khoảng 5' sau nó đã phóng ra khỏi nhà, khỏi ăn uống gì lun. Nó dồn hết sức lên cái bàn đạp, nhà nó xa trường chứ có gần gũi gì đâu, vậy mà…xe nó bị súc xên, nó nắm chặt tay cố gắng bình tĩnh, gửi xe vào tiệm sửa xe, nó chạy thục mạng. Tới trường nó mừng hết lớn, nhưng cổng trường đang đóng lại, nó tăng tốc lách người qua, oh yeah! ''Ải thứ nhất, ok''
Giờ nó phải đi thật cẩn thận, núp chỗ này, trốn chỗ kia, giờ nó mà mặc thêm bộ đồ đen vào thì không khác gì ninja. Tới gần lớp, thầy giám thị cũng vừa tới, nó quăng luôn cái balo vô cửa sổ lớp, chỉnh chu quần áo, nhìn thầy nó cười, cúi chào
– Em chào thầy!
– Sao giờ này còn ở đây ?
– Dạ, em đi WC
– Vô lớp đi
– Dạ
Thầy nó nhíu mày nhìn nó, nhớ lại hôm đầu tiên nó nhập học, đi trễ hơn nửa tiết, lý do đúng hai từ : ngủ quên. Cũng nhờ anh nó dặn dò, nếu không nó bị phạt không thương tiếc rồi. Từ sau hôm đó, ngày nào ông cũng gặp nó ở đây ông hỏi và nó luôn có một câu trả lời là đi WC. Ông không nghĩ nhiều, bước đi. Nó đứng cười đắc thắng, rồi vào lớp nhặt cái balo, và xin lỗi người bị nó quăng trúng Nó nở nụ cười hối lỗi, làm anh chàng kia đứng hình vì nụ cười đó. Lớp nó nhao nhao lên mà chủ yếu là đám con trai vì thấy nó
– Hi! Baby – cả đám đồng thanh, cái tên này ngay từ ngày đầu đi học nó đã được gọi như vậy, nhìn mặt nó có gì gọi là Baby đâu chỉ là má nó hơi phúng phính thôi
– Hi! – nó cười đáp lại
Nó bước vào chỗ, đeo tai nghe vào mở bài nào nhẹ cho nó tập trung thở, chân mỏi nhừ vì chạy. Giờ giải lao đến, nó phóng xuống căn tin trước khi đám con trai tìm nó. Mua đồ ăn, nó thong thả vừa đi vừa ngân nga bài Acapella, nó ra phía sau trường, nơi có cây cổ thụ khá lớn, có nhiều cành, che phủ cả một vùng, vừa ăn vừa thở dài, nó chuyển đến trường này cũng được một tuần, nó nhớ lại quãng thời gian sống ở Pháp cùng anh nó, vậy mà tự dưng anh nó bắt nó về VN học, không hiểu tại sao anh nó lại làm vậy. Nó ngủ quên luôn, bỏ một tiết cũng chẳng sao, hết tiết này là giờ nghỉ trưa, học sinh của trường có thể về nhà hay ở lại trường thì tùy và bắt đầu học ca chiều lúc 1h30. Nó bật nhạc nghe cho đỡ buồn, con gái trường này chỉ vì nó được tụi con trai thích mà tránh xa nó, và gắn cái mác Chảnh cho nó, nó thấy cái bà cô tên Đơn cứ theo nó suốt làm nó buồn phải biết.
– Chán quá đi!!!!
Hét cho đỡ chán, nó ngồi xuống dựa lưng vào cây, mở nhạc lớn thật lớn. Lúc nó hét, cũng là lúc nó làm tỉnh giấc một người đang ngủ rất ngon trên cây, người đó nhìn xuống tìm kẻ phá đám thì thấy nó đang nhún nhảy theo bài hát, đầu cứ lắc lắc, miệng cười tươi như hoa. Cậu phì cười nhìn nó, nhưng vội lấy lại vẻ lạnh lùng, nằm xuống gác tay lên trán, tự hỏi bản thân, bao lâu rồi cậu không có một nụ cười đúng nghĩa ? Bao lâu rồi cậu không biết cái gì gọi là vui…
Nhìn xuống lần nữa thì nó đã đi khỏi từ lúc nào, cậu nhắm mắt ngủ tiếp. Nó xuống căn tin trường, tìm một bàn gần cửa sổ, chỉ gọi cafe vì nó không đói, nói là cái căn tin cho giống một cái trường thôi, chứ cái ''căn tin'' này không khác gì một nhà hàng, có nhân viên phục vụ chu đáo, với các vị đầu bếp nổi tiếng. Nằm ra bàn, nó nghịch chậu hoa đặt trên bàn, chậu nhỏ xíu, nhìn iu lắm, bàn nào cũng có một chậu, nghịch chán, nó cằm ly cafe đi, cảm thấy chán chường tột cùng
Chuông reo lần cuối, nó mừng ơi là mừng, giờ về là lúc nó thấy hạnh phúc nhất. Về nhà, định tra chìa vào ổ khóa thì thấy cửa mở sẵn, ''trộm nó viếng nhà mình ?'' . Nó cẩn trọng bước vào, nhìn quanh nhà, phòng khách- trống, nhà bếp- có nghi phạm. Có một người đang lục tủ mặt áo khoác đen trùm kín đầu, không cần nghĩ nhìu nó tung một cước làm tên trộm té úp mặt
– Ya! trộm này, i chết – nó đập tới tấp vô người ''tên trộm''
Thấy tên đó nằm im bất động, nó dừng tay, lật người tên đó lại, mặt nó xanh mét, máu dồn hết xuống chân, lùi lại vài bước
– Anh…anh hai, sao ở đây ? – nó lắp bắp, người run lên
Anh nó khó khăn đứng dậy, phủi quần áo, mặt anh nó bây giờ không khác gì Bao Công lúc sắp chém phạm nhân, trừ việc anh nó trắng hơn và đẹp trai hơn.
– Nhóc gan to nhỉ ?
– Hai à, em có biết là hai đâu, sao lại nhìn em như thế ?
Anh nó định chụp nó lại thì nó né người tránh, hai anh em rượt nhau chạy vòng vòng trong nhà, chạy ra cả ngoài sân rồi vòng vào nhà, người khác nhìn vào thì chỉ nói hai anh em nhà nó vui vẻ thật. Nó chỉ có một ý nghĩ, không chạy thoát là chết. Nó chui vào phòng, khóa trái cửa, thở khó nhọc, cố nắm chặt cửa không cho anh nó vào, hét oai oái
– Hai, tha cho em đi, em tưởng hai là trộm, tại hai về mà không nói em chứ bộ
– …. – vẫn đập cửa
– Hai!! em biết lỗi rồi mà, tha đi hai
-…-im bặt, không tiếng động
Nó nín thở cố nghe ngóng, im lặng, chỉ còn tiếng gió. Nó phòng thủ, không ra ngoài, 10' sau vẫn im lặng, nó cúi xuống nhìn qua khe cửa, không thấy ai, nó nghĩ chắc anh nó bỏ cuộc rồi, ra thôi. Vậy mà vừa ló đầu ra, anh nó chụp nó liền, thọc lét nó, làm nó cười đau bụng, nó cũng trả đòn nhưng không trúng anh nó cái nào, anh nó ngắt mũi nó, lắc qua lắc lại, nắm hai tai nó lắc không thương tiếc.
– Cho nhóc chừa, lần sau nhớ coi chừng anh
(Cho Fimpleas giới thiệu nhân vật mới:
Hoàng Hải Phong: 20t, anh trai nó, là một giám đốc giỏi, rất thương em gái, lớn rùi mà tính chẳng khác gì con nít, đánh nhau với nó là 1 sở thích của anh, cao 1m83)
– Ặc! hai buông ra, đau – nó la lối um sùm
– Chừa chưa ?
– Dạ chừa, á! đau quá!!!
Anh nó buông nó ra, cười khoái chí nhìn nó, nó bây giờ không khác gì người rừng, tóc xù lên, mặt mũi đỏ hết, quần áo sộc sệt. Anh nó bước đi, để lại nó với ánh mắt giết người đang chiếu vào cái con người kia,
– Quân tử trả thù 10 năm chưa muộn – nó nắm chặt tay, nghe tiếng rắc rắc
Bước vào phòng nó xả giận lên cái cửa, xém rớt lun rồi. Nó mở nhạc to hết cỡ của cái loa, rồi đứng hét giữa phòng, hơi điên nhưng đó là cách xả street của nó. Tắt nhạc, bình tĩnh, đi tắm, xuống nhà, nó làm một lèo như cái máy.
– Ê, nhóc, nấu ăn đi, đói rồi -anh nó gác chân ra lệnh
– Em không phải osin nhá, đói thì tự đi mua mà ăn
– Ồ thế à – anh nó nhướn mày nhìn nó
– Ờ thế đấy!
– Vậy nhóc có muốn chơi tiếp màn lúc nãy không, anh thấy chưa đủ thì phải – Phong nói đứng lên tiến về phía nó
– Stop! đủ rồi nha! cấm bạo hành trẻ em
– Nhóc mà là trẻ em á ?
– Ờ
– Vậy dùng theo kiểu trẻ em ha
Phong câu cổ nó, tét mông nó liên tục
– Ah! thả ra, đau, em lớn rồi
– Lớn rồi à ? Vậy thôi, lớn rồi thì đi nấu ăn đi
Chuẩn bị thủ thế, quân tử trả thù luôn khỏi đợi lâu
– Yaa! – nó đá anh nó một phát, ngồi lên người anh nó, nhéo tai nhéo mũi, bứt tóc, cốc đầu và đủ thứ linh tinh khác làm anh nó choáng cực độ. Nó đứng dậy mỉm cười chiến thắng, kéo anh nó ngồi dậy, buông một câu hết sức iu thương
– Huề nha hai
Anh nó lắc đầu chịu thua, xua nó xuống bếp nấu bữa tối. 20' sau, nó bưng lên hai dĩa mỳ ý, nhìn ngon mắt, nhưng không biết ăn vào sẽ thế nào. Lần cuối anh nó ăn bữa cơm nó nấu bị Tào Tháo đi theo suốt, không biết một năm qua nó có thay đổi gì không.
– Được chứ ?
– Ùm, ngon đấy nhóc, tay nghề nâng cao nhỉ