Total Visits: 47507648
Visits Today: 463073
This Week: 1475544
This Month: 13322996
- Anh…có thể dừng lại ko? Em sợ…- Cô bật khóc.
Hắn ngẩn đầu nhìn cô bất giác đau lòng.Dù gì cũng là lần đầu của cô,hắn ko thể khinh suất như vậy, với lại chuyện của Khả Vy chưa biết thật giả…bây giờ mà làm thế này chỉ khiến cô đau khổ.Hắn thở dài,dừng mọi động tác lại.Hắn nhẹ nhàng hôn lên mí mắt cô, nói dịu dàng:
- Xin lỗi! Anh ko cố ý…em đừng khóc nữa,anh ko làm gì em đâu…
Mặc dù chuyện đó đối với hắn lúc này còn khó hơn là chết nhưng hắn phải nhịn.Vì hắn muốn tôn trọng quyết định của cô..cô vợ hắn còn bé lắm…Hắn ôm cô vào lòng,nhẹ nhàng vỗ lưng cô cũng như ổn định lại hơi thở của mình.
- Anh đói rồi!
Cô nghe thế ngồi dậy:
- Đây, anh ăn đi!!- Cô bưng khay thức ăn để trước mặt hắn.Hắn nhìn thấy ngạc nhiên vô cùng.Mới có 1 tuần mà cô đã nấu ăn giỏi như vậy.
- Em nấu hết sao?
Cô gật đầu :- Anh ăn đi!
Hắn lắc đầu nguầy nguậy.
- Sao thế? Ko giống lần trước đâu!
- Em đút anh mới ăn – Hắn làm nũng với cô.Cô cười thành tiếng nhưng vẫn đáp ứng theo yêu cầu của hắn.
- A…ùm!- Hắn phụ hoạ theo- Ngon thật!
Hắn hi vọng thời gian này sẽ ko bao giờ chấm dứt.Người ta nói “hạnh phúc thường ngắn ngủi” nhưng hắn nhất quyết phải bảo vệ hạnh phúc của mình..vì hắn yêu cô mất rồi!
Thấm thoát đó mà 1 tháng đã trôi qua,hắn ko nhận được bất cứ liên lạc nào của Khả Vy,cũng chính vì thế mà hắn càng lo sợ hơn. Nếu cô ta vì tiền sẽ ko buông tha hắn dễ như vậy đâu, cô ta làm vậy càng khẳng định có thể cô ta đang mang trong mình giọt máu của hắn.Hắn chống tay lên trán,vô cùng mệt mỏi…Hắn dạo này với vợ hắn rất hoà thuận nên hắn ko muốn có bất kì chuyện gì xảy ra nữa.
Điện thoại của hắn reo lên
- Alô…
- [Là ta đây Nhật Định!Con có thể gặp ta chút ko? Ta có chuyện cần nói với con.">
Hắn suy nghĩ trong chốc lát rồi cũng trả lời: – Được!
Tại một quán cà phê vô cùng sang trọng và yên tĩnh, 1 người phụ nữ đang nhâm nhi 1 tách hồng trà, vẻ mặt vô cùng căng thẳng.
Hắn đến chỗ hẹn, ngồi xuống chiếc ghế đối diện với người phụ nữ, chẳng chào hỏi gì.
- Lâu quá ko gặp,con vẫn khoẻ chứ?- Bà hỏi hắn
- Vẫn tốt! Có chuyện gì thì bà cứ nói!
Bà thở dài nhìn hắn rồi rút trong túi ra một phong bì đưa cho hắn.
- Có người đã gửi cái này cho cha con,cũng may ta đã đem đi trước khi ông ấy thấy.
Hắn nheo mắt nhìn cái phong bì rồi mở ra xem.Mặt hắn chuyển từ trắng sang xanh rồi tím.Ả đàn bà kia thật là nham hiểm! Dám đem chuyện này làm rùm beng bên nhà cha hắn.
Bên trong phong bì là những tấm ảnh nhạy cảm của hắn và ả ta.Đúng là 1 kẻ nham hiểm độc ác.Hắn giận tím mặt,nếu mà cô ta đứng trước mặt hắn,hắn đã bóp chết cô ta rồi.
- Còn ai biết chuyện này ko?- Hắn hỏi
- Hiện chỉ có ta biết,chỉ sợ vợ con sớm muộn gì cũng biết, cô ta sẽ ko dừng lại nếu chưa đạt được mục đích- Bà thở dài,khuôn mặt lộ vẻ lo lắng.
- Chuyện này bà ko cần lo lắng, tôi se tự giải quyết!
Bà nhìn hắn : – Con vẫn còn hận ta sao?
- Nếu ko còn chuyện gì thì tôi đi trước, tạm biệt! Trong phòng làm việc:
- Là cô ko nể tình xưa đừng trách tôi độc ác – Ánh mắt hắn hằn lên vẻ căm phẫn cùng cực.
Hắn gọi điện thoại – Tiểu Lý, cậu điều tra nơi ở củab Chu Khả Vy cho tôi.Càng sớm càng tốt!
- [Vâng ạ">
Hắn vừa cúp máy thì điện thoại hắn reo lên:
- [ Chồng à, sao anh chưa về nữa thế? Bộ công việc nhiều lắm a' ?">
Hắn nhìn đồng hồ, đã trễ như vậy rồi sao, hèn chi vợ hắn lo cho hắn.
- Anh về ngay!
Hắn cúp máy, lấy hồ sơ rồi nhanh chóng về nhà.
Cô đang đứng trước cửa đợi hắn,thấy hắn về thì hớn hở.
- Anh đã về!
Hắn mủm cười ôm cô vào lòng,hôn lên môi cô 1 cái rồi nói :- Anh về rồi!
truyenhay123.com bắt hắn phải uống hết.Hăn ngoan ngoãn làm theo,uống xong hắn keo cô ngồi luôn trên đùi hắn.
- Ngta thấy bây giờ! – Cô ngại ngùng đấy hắn ra.
- Họ ko dám nói gì đâu, còn mừng cho chúng ta nữa chứ!- Hắn bắt đầu hôn cô,hôn đến lúc cô muốn xỉu mới chịu buông tha.
- Anh cứ ăn hiếp em hoài! Oa oa oa…
Hắn càng cười to hơn,nhìn dáng vẻ bị ức hiếp của cô mới đáng yêu làm sao.
- Ngoan anh thương! Mai chúng ta đi chơi nhé!
Hai mắt cô sáng rỡ:- Thật ko ?
- Thật!
- Thế chúng ta đi đâu?
Hắn cười bí hiểm: – Mai rồi biết!
Cô chu chu cái mõ nũng nịu,hắn chịu không nổi lại hun cô thêm phát nữa mới chịu buông tha. Nơi mà hắn đưa cô đi chính là … “sở thú”
- Sao? Chỗ này được ko?- Hắn nửa cười nửa ko nhìn cô hỏi.
Cô liếc hắn bằng nửa con mắt :
- Em có phải con nít đâu mà đưa đi sở thú!!!
- Thế à? Anh lại thấy em giống như con nít vậy á, còn giống 1 thứ.- Hắn sờ cằm vẻ suy tư.
- Thứ gì?- Cô nhăn nhó dè chừng liếc hắn.
- Một hồi rồi anh nói!
Hắn dẫn cô đi dạo hết chỗ này đến chỗ kia trong sở thú,chụp rất nhiều hình.
- Đấy, anh biết ngay mà! Em giống thứ đó! – Hắn chỉ vào cái chuồng khỉ phía sau cô,cười ha
hả.
- Trần Nhật Đinh, anh muốn chết đúng ko?- Cô hét lên đuổii theo hắn chạy khắp sở thú,mọi
người nhìn theo ai cũng nhoẻn miệng cười.
Một lúc sau:
- Sao ko đuổi theo nữa?- Hắn đứng trước mặt cô cười đắc ý.
Cô nhìn hắn oà khóc
- Lại ăn hiếp ngta,anh đúng là độc ác mà.
Hắn xoa đầu cô rồi mỉm cười.
- Nín đi mà,vậy mà ko chịu con nít nữa,hở tí là khóc đấy thôi!
- Oa oa oa….
- Thôi mà,anh xin lỗi! Nín đi,anh cõng chịu ko?Leo lên đây nè!
Hắn ngồi xuống trước mặt cô,đưa lưng cho cô leo lên.
- Đi nào, như thế mới ngoan chứ? Cô vợ bé bỏng của anh là nhất!
Cô nghe anh nói thế thì bật cười.Cô nào hay biết rằng tình cảm tốt đẹp đó đang có người ngấm ngầm phá hoại.Liệu hạnh phúc này sẽ tồn tại được bao lâu ?
Hôm nay là sinh nhật 19 tuổi của cô,cô muốn mình sẽ có 1 đêm sinh nhật đáng nhớ bên anh.Từ sáng sớm cô đã tất bật chuẩn bị mọi thứ,đây là sinh nhật đầu tiên cô tổ chức và có người dự cùng cô,và đó ko ai khác ngoài chồng cô.
- Hôm nay anh về sớm nhé!
- Sao thế?
Cô giận dỗi nhìn hắn,làm hắn bật cười:
- Anh biết rồi! Hôm nay sẽ cho em một bất ngờ.
Hắn hôn lên trán cô rồi lái xe đi làm.
Ngay lúc hắn vừa đi,có một người đem một phong thư tới nhà hắn nhờ cô kí nhận.Cô nghĩ là hồ sơ của hắn nên để trên bàn mà chẳng buồn mở ra xem, chỉ háo hức chuẩn bị cho bữa tối
đáng nhớ này… Công ty- phòng tổng giám đốc:
- Tiểu Lý, chuyện tôi nhờ cậu làm tới đâu rồi?
Tiểu Lý đưa cho hắn một xấp hình và 1 tờ giấy có ghi địa chỉ nơi Khả Vy đang ở.
- Làm tốt lắm! – Hắn nở nụ cười tàn nhẫn khi nhìn vào mấy tấm ảnh và 1 giấy xét nghiệm của
bệnh viện. ” Cô muốn đấu với tôi thì phải lường trước hậu quả có ngày sự thật phơi bày chứ?”
Sau khi xử lí xong công việc,hắn vội vã về nhà để mừng sinh nhật của vợ yêu.Hắn về đến nhà,căn nhà chìm trong một ánh sáng nhàn nhạt mờ ảo với tiếng nhạc du dương phát ra từ đầu đĩa…Vợ hắn mặc một chiếc đầm màu lam mềm mại,mái tóc buông dài nửa che nửa
hở làm hắn nhìn đến ngẩn ngơ.
- Anh đã về!
Hắn như si ngốc nhìn cô,ko dám chớp mắt.Cô đứng trước mặt hắn,nhẹ nhàng kéo hắn vào bàn với những món ăn thật ngo