Total Visits: 49045816
Visits Today: 48055
This Week: 3013712
This Month: 1040262
- Uhm.
Rồi anh quay bước đi, vẫn là tôi đứng nhìn theo dáng anh xa dần. Tiếng phanh xe, chiếc ô tô xanh đã đến. Đợi tôi ngồi yên vị trong xe, Phong nhấn ga rồi hỏi tôi.
- Còn gặp nữa không?
- Không.
- Anh không thích em đi gặp hắn.
- Em đâu phải là của anh. – Tôi nhếch mép, cười cho câu anh giới thiệu với người đó: “tôi là người yêu của nhóc này”.
- Là của anh!
Anh gằn giọng, đảo vô lăng, làm xe lắc mạnh một cái qua khúc cua. “Của anh”, uhm, tôi là vật sở hữu của anh, anh “bao” tôi mà, nhưng….
- Em đã giao hẹn trước rồi, hai ngày cuối tuần thì em chẳng là của ai cả.
Phong không nói gì nữa trên suốt quãng đường về, nhưng vẻ mặt anh đủ nói lên tất cả. Anh là dân chơi, anh không chịu được mấy lời ngông cuồng. Anh cũng là một tay làm ăn lão làng, nên anh cũng không chịu được một cuộc trao đổi thiệt thòi ình. Anh là một thằng đàn ông có cái mã ưa nhìn, có cái khí chất kiêu ngạo của kẻ kiếm được cả đống tiền, nên càng không chịu được “thứ đồ” của mình bị văng từ tay người này sang tay kẻ khác. Anh giống như bất kể thằng nhà giàu nào tôi đã cặp trước đó, có điều, anh cưng chiều tôi hơn, cũng thả cho tôi một chút không khí để thở. Nếu nói tất cả những thứ ấy là vì anh yêu tôi, thì có lẽ tôi đến sái quai hàm vì cười mất. Yêu à, chẳng ai đi yêu một đứa “điếm cao cấp”!
Tôi đã chờ đợi năm năm, cuối cùng thì cũng gặp lại anh, chỉ là, tôi không còn là một Lu cuồng nhiệt và nông nổi như ngày ấy nữa.
Ly cà phê vơi còn một nửa, màu đen lóng lánh thỉnh thoảng lại phản chiếu vài tia sáng vụt qua. Ngoài kia mưa bay nhè nhẹ, lướt trên từng ngọn gió lạnh lẽo, tô thêm vài nét thê lương cho góc phố vốn đã đìu hiu giữa chốn Hà Thành. Người lác đác, bước chân vội, đôi tay không ngừng xoa vào nhau mong có được chút hơi ấm, mà như vẫn chưa đủ, má họ ửng hồng. Tôi đợi anh đã gần hai tiếng, thả ánh nhìn qua ô cửa kính khép hờ, tựa như đang mong ngóng, tựa như không. Anh, liệu có đến…
Quán vắng khách, mang nét tiêu điều như dòng chữ xiêu vẹo trên cái bảng treo lủng lẳng trước cửa ra vào: “Lặng”. Tôi hay đến quán vào những ngày căn bệnh tự kỉ lại lần mò gặm nhấm tâm trí. Mỗi người có một cách để tạm quên nỗi buồn, tôi chọn im lặng. Có lẽ vì thế mà tôi chọn quán cà phê nhỏ này, nó nằm trong một góc phố, chìm nghỉm trước hàng hà những cửa hàng lấp lánh, như một kẻ đến lúc xế bóng ngắm nhìn mọi thứ nhộn nhịp mà tựa phù du đang trôi qua trước mặt. Hôm nay tôi vẫn gọi cà phê đen, không đường, để nhấm nháp cái vị đắng đót trên đầu môi, nhưng không phải cho nỗi buồn trôi đi như mọi khi, mà để cố ghìm lại những cảm xúc đang trực vỡ ra trong cái bọc mà tôi mất năm năm để tạo nên, trong lúc chờ đợi một người.
Chiếc điện thoại vẫn lạnh ngắt suốt từ khi tin nhắn cuối cùng ấy đến, tôi không dám đọc lại lần nữa nội dung của tin nhắn đó, nhưng những dòng chữ như ảo như thực cứ trôi bồng bềnh trước mắt, thỉnh thoảng lại khiến lồng ngực thắt lại. “Anh đang ở Hà Nội, gặp anh nhé!”. Tôi đã phải mất hơn một tiếng để soạn được một tin nhắn trả lời, nói thời gian và địa điểm gặp. Phải, một tiếng ột câu nói, nhưng là cả năm năm ột quyết định.
Kim ngắn của chiếc đồng hồ treo tường trong quán đã gần chỉ đến số năm, mưa cũng nặng hạt hơn, cà phê chỉ còn lại vài giọt đọng trên thành cốc, tôi vẫn im lặng ngồi đó chờ đợi. Một lúc sau thì quán lên đèn, vì ngoài kia bóng tối đã sụp xuống như một chiếc áo choàng ai đó lỡ đánh rơi làm phủ kín bầu trời. Tháng mười hai, gần cuối đông rồi, thời gian cũng co lại để tránh cái giá rét miền Bắc. Cái chuông treo trước cửa lại lần nữa rung lên, âm thanh khô khốc, không vang vọng, nhưng đủ phá vỡ bầu không khí ngưng đọng trong quán. Anh đến, đảo mắt xung quanh tìm kiếm, cho đến khi nhìn thấy tôi. Anh gượng cười, hơi gật đầu chào tôi rồi chầm chậm tiến tới. Tóc anh phủ một lớp li ti những giọt mưa nhỏ, nhìn xa xa như đang phát ra thứ ánh sáng kì dị. Đôi mắt đen như giọt cà phê, vẫn khó đoán như ngày nào. Dáng anh nhỏ, càng thêm gầy trong chiếc áo khoác dày cộm, rộng thùng thình.
Ánh đèn lấp lóa đảo qua đảo lại căn phòng đông nghịt người, tiếng nhạc nện vào màng nhĩ những âm thanh chát chúa. Tôi chọn ình một chỗ khá “sáng sủa bắt mắt”, đảo nhìn khắp căn phòng để kiếm “khách” như một thói quen mà quên mất hôm nay mình đến đây chỉ để uống.
- Gì thế nhóc!
Tiếng anh Quân từ sau quầy rượu kéo tôi lại, anh ấy là bartender của quán này, tay nghề của anh rất tốt, lại đúng việc anh thích, tôi vẫn thầm mừng cho anh.
- Như cũ nhá anh!
Tôi chẳng nói gì nhiều, nhưng anh hiểu ngay ý của tôi. Mỗi lần tôi đến bar để uống thì chỉ uống bia, thứ bia lạnh buốt, đầy bọt trắng. Buồn, hoặc đến “Lặng” uống cà phê, hoặc tôi sẽ đến bar này uống thứ gì thật sốc như bia. Ngày còn sinh viên, không có nhiểu tiền, tôi hay uống nước ngọt có ga. Cảm giác sốc đến từ cổ họng rồi bốc lên đầu khiến mọi thứ trong giây lát choáng váng, như vừa đẩy được cái gì đó rất nặng ra khỏi tâm trí vậy.
- Sao? Chuyện gì thế em?
Anh đặt cốc bia to hơn cả hai bàn tay của tôi xuống, xoa xoa đầu, hỏi tôi như một người anh trai. Tôi cầm cốc lên, tu một hơi gần nửa, mắt đỏ ngầu vì hơi bia.
- Em chán.
- Chán gì thế nhóc? Phong vẫn để em đến đây à?
Tôi nhếch miệng, tu thêm một hơi nữa.
- Tối hôm kia em vừa bị hắn hành cho nguyên một đêm, đến giờ vẫn mất tích, càng tốt.
Anh Quân nhướn mày, tỳ hai tay vào bàn hỏi tôi có chút lo lắng.
- Nguyên một đêm cơ à? Chuyện gì làm hắn bực vậy? Lần cuối cùng hắn làm vậy với em hình như là lúc em đang trêu một thằng cha già ở bar này.
- Vì người đó.
- Ai? An hả?
Nhắc đến người ấy anh cũng thoáng chựng lại.
- An còn ở Hà Nội không, hay về Sài Gòn rồi.
Tôi lắc đầu, kể từ hôm đó anh không còn liên lạc với tôi nữa, chắc anh thấy ghê tởm tôi.
- Anh có tin của “nó” không?
Tôi lảng qua chuyện khác hỏi anh. Anh cười cười, lắc đầu như một thói quen rồi lại tất bật với công việc của một người pha chế. Tôi nhìn anh biểu diễn một lúc, rồi uống nốt chỗ bia còn lại, bỗng thấy hơi mơ màng. Say à? Sao sớm thế!
“Nó” mà tôi vừa hỏi anh Quân, là người yêu cuối cùng của anh, theo như anh nói, người tạo thêm một mắt xích nữa ối quan hệ giữa tôi, anh và người đó. Năm năm trước, ba chúng tôi đều quen nhau trên mạng, trong khi tôi và người đó thành một cặp thì anh Quân và người đó trở thành hai người bạn khá thân. Rồi anh Quân cũng có người yêu, cứ ngỡ tưởng là bốn người, hai cặp, từ đây có thể vui vẻ cùng nhau, ai ngờ đâu…Vào Sài Gòn, cùng với sự lạnh lùng của người đó, tôi cũng mơ hồ nhận ra có gì khác lạ giữa người đó và người yêu anh Quân, hai người thân mật, đùa giỡn cứ như là một cặp thật sự vậy. Anh Quân hay ghen, tôi thì nhạy cảm, quan hệ giữa bốn người bỗng chốc căng thẳng. Sau ngày tôi về Hà Nội không lâu, thì anh Quân cũng nói lời chia tay với người yêu. Đời lắm cái lạ lùng muốn trêu tức người ta, người yêu anh ngaylập tức muốn quen với người đó. Thế là tình bạn lại đổ vỡ. Anh Quân mất người yêu, cũng mất luôn cả bạn, khoảng thời gian đen tối của tôi cũng là lúc anh phải trải qua những nghiệt ngã nhất. Những lúc vui vẻ hiếm hoi, tôi vẫn hay đùa anh, anh là người em muốn mà không thể yêu. Chúng tôi dựa vào nhau để cùng vượt qua lúc khó khăn nhất, lúc nỗi nhớ không ngăn được ồ ạt tràn về, cho nhau những lời động viên chân thành. Ai không biết, nhìn vào quan hệ chúng tôi, không thể nhận ra nó khác yêu ở chỗ nào. Tôi quý anh, coi anh như một người anh trai, có lẽ còn hơn cả thế, gần chạm đến ngưỡng yêu, nhưng vẫn còn thiếu gì đó. Đ