Pair of Vintage Old School Fru
truyenhay

Đọc Truyện Hay, Truyện Tình Yêu


HomeAndroidsWap Game
Trình duyệt wap
[Opera][Uc Brower]
Game xem nhiều
» »

Tìm Kiếm| Lượt Xem : ( XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47563667
Visits Today: 47199
This Week: 1531563
This Month: 13379015

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

)
| Tập tin chủ đề (0)
icon

Về Nơi Nắng Không Đến



- Vầng...

- Thế em... có hận người đó không?

Hương quay sang nhìn Minh, cái nhìn như ánh lên một tia khó hiểu, nhưng rồi, giọng nó chùng xuống:

- Có...

- Muốn trả thù không?

- Muốn...

- Biết cách trả thù không?

- Không...

Hương ngập ngừng, ngước mắt nhìn Minh như thỉnh cầu.

- Anh nói cho em đi?

- Đó là... Hãy sống tốt hơn nó, để nó phải hối hận em ạ.

Hương ỉu xìu:

- Nói thì dễ lắm, nhưng làm thế nào mới là điều quan trọng.

Minh đứng dậy vươn vai:

- Haiz... Cứ từ từ, anh sẽ chỉ cho. Tin anh đi, người ta dù gì cũng là du học sinh hơn một năm mà, em phải... mạnh mẽ lên, như một cô gái Châu Âu ý...

- Dạ...

Ánh nắng bên ngoài cửa sổ lụi tắt dần, Minh giục:

- Về chưa em? Sắp tối rồi đấy.

- Vâng.

Hương ngập ngừng đứng dậy, thu dọn đồ đạc, nó cắm cúi bước ra khỏi cửa thư viện. Chợt Minh gọi giật lại:

- Này!

- Sao hả anh?

Minh vẫy vẫy tay:

- Ngày mai, lại hẹn gặp em ở đây nhé!

- Vâng. - Hương cười híp mí.

Không ngờ cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Minh lại khiến Hương nhẹ nhõm hơn nhiều như vậy. Nó đã cười, ít ra là hai lần liền. Hy vọng đêm nay, không phải dùng thuốc ngủ...







Ngày hôm sau, Hương háo hức đi thật nhanh đến thư viện. Vẫn chỗ ngồi đó, khung cửa sổ đóng chặt, tối om. Không thấy Minh đâu, Hương tiu nghỉu, lại gục mặt xuống bàn. Chợt có tiếng "Bộp" rõ to sát bên tai Hương, giật mình, con bé ngước lên.

- Ah! Anh Minh!

Minh kéo ghế ngồi xuống:

- Sao mặt vẫn xị ra thế này?

- Em tưởng anh cho em leo cây. - Hương lẩm bẩm.

Minh phì cười:

- Leo đến đoạn nào rồi? Xuống đê...

Hương không trả lời, nó nhìn tay Minh hất hàm, hỏi:

- Cái gì thế kia?

- À, con lật đật. Em nhìn này...

Minh thả mạnh con lật đật xuống mặt bàn, nó lắc lư, chao đảo một hồi lâu rồi dừng lại, đứng thẳng như vị trí ban đầu. Hương tròn mắt, vẻ chưa hiểu "Thế này là thế nào?". Minh giảng giải:

- Em thấy không. Con lật đật này, dù em có ném nó xuống đất mạnh như thế nào chăng nữa, dù nó có bấp bênh đến bao lâu chăng nữa, thì cuối cùng, nó vẫn hiên ngang đứng dậy...

Hương đưa tay đón lấy con lật đật xinh xắn từ Minh, nhẹ nhàng vuốt ve, âu yếm nó.

- Anh nói như nhà triết học ấy.

- Ừm... Bố đã từng dạy anh thế mà.

Bỗng cả hai cùng im lặng. Minh vân vê mãi những trang giấy của cuốn sách nó cầm trong tay, còn Hương cứ lặng lẽ ngồi nhìn con lật đật chuyển động. Chợt Minh lên tiếng:

- Này! Muốn đi ăn kem không?

- Dạ? - Hương ngơ ngác.

- Đi ăn kem cho hạ nhiệt.

- Ok! - Hương thích thú. - Lâu lắm rồi mới có người mời đi ăn.

- Em ăn tham lắm hả? - Minh đùa.

- Tham cái đầu anh ý. Đi thôi...

Hương phấn khích. Ngồi sau xe Minh, tóc nó bay bay, gió vờn tóc nó như những đứa trẻ tinh nghịch. Hai đứa huyên thuyên đủ điều, như thể đã thân thiết từ rất lâu rồi vậy.

Quán kem đầu hè không đông lắm. Hương gọi to:

- Cô ơi cho cháu hai ly kem Swensens, nhiều chocolate ạ.

Minh vờ nhăn mặt:

- Chơi bời thế! Kem đấy mặn chết được ý.

- Ơ cái anh này, kem ngọt mà.

- Nhưng mà nhìn menu kia kìa, 60k một ly, không biết em thấy thế nào chứ, lưỡi anh nó chát xin xít rồi đây này.

Hương khúc khích:

- Cho anh chết. Ai bảo dụ dỗ cơ...

Từng thìa kem mát lạnh, ngọt ngào tan nhanh trong miệng nó, nỗi buồn cũng theo đó mà trôi bớt xuống dạ dày. Minh ngồi nhìn Hương thưởng thức ly kem một cách ngộ nghĩnh, không chớp mắt. Minh thấy Hương trẻ con quá chừng!

- Ơ. Anh không ăn à? Kem chảy hết bây giờ.

- À ừ... - Minh lúng túng. - Anh nhìn em ăn cũng được. Kẻo lát em gọi thêm vài ly nữa thì anh đến nước về nhà cạy tủ cắm sổ đỏ.

- Á à! Trêu em!

Rồi Hương tự nhiên, xúc một thìa kem từ ly của Minh, ấn vào miệng anh:

- Ăn đi này.

Bị bất ngờ, Minh không kịp phản ứng, miệng anh nhoe nhoét chocolate. Anh ngại ngùng rút khăn giấy lau lấy lau để. Hương bò lăn ra cười. Mặt Minh đỏ rần rần.

- Minh mèo! Hê hê...

- Anh lại bôi hết chỗ kem này vào mặt em bây giờ. - Minh hăm dọa.

Tiếng cười nói rộn rã cả một góc phòng. Mấy chị phục vụ đứng gần đó cũng phải đưa tay che miệng...

Đột nhiên, cánh cửa quán hé mở. Một đôi nam nữ bước vào. Miệng Hương đang ngoác ra vì cười, chợt như cứng lại. Nó thốt lên khe khẽ:

- Anh!

"Anh" đang đi cùng Lan, người yêu mới, tay trong tay, hạnh phúc. Ánh mắt Hương ngây dại... Chợt, cô bạn ấy nhìn thấy Hương, thì thầm điều gì đó vào tai "Anh", rồi bước nhanh đến bàn Hương đang ngồi:

- Chào ấy!

Hương cố rặn một nụ cười xã giao:

- Ừm… Chào ấy.

Không để Hương đợi lâu, Lan lên tiếng:

- Hương này... Thực sự tớ không vui khi biết là ấy suốt ngày lên blog viết này viết nọ về người yêu tớ, lại còn đêm nào cũng nhắn tin làm phiền anh ấy, dù biết anh ấy rất khó chịu, và sẽ không bao giờ trả lời...

- Tớ...

- Đừng giải thích gì cả. Tớ chỉ muốn nói với ấy rằng, từ nay, buông tha cho Duy đi. À, còn bạn trai mới đây hả? Đẹp đôi đấy. Chúc hai bạn hạnh phúc và đừng làm phiền bọn tớ nữa... Được không?

Nói rồi, Lan kéo tay "Anh" đi thẳng. Hương ngồi im, không phản ứng, nước mắt ứa ra khổ sở. Nó cứ nhìn chằm chặp vào ly kem đang chảy ra gần hết. Minh lo lắng lay lay vai nó:

- Hương à... Em sao thế?

Hương òa khóc, nức nở, không thành tiếng. Minh cuống cuồng an ủi:

- Thôi... Đừng... Ngoan nào... Đừng khóc...

Hương gục vào vai Minh, nước mắt ướt đẫm áo. "Anh" liếc qua nó, ái ngại, nhưng rồi lại quay đi, rất nhanh...

Buổi đi chơi với Minh đang vui vẻ, bỗng sự xuất hiện của "Anh" làm tất cả như tan thành mây khói. Hương trở lại với trạng thái thất thần như thường có. Khuôn mặt nó lại lầm lì, xám xịt. Minh rụt rè đề nghị:

- Về nhé?

- Vâng. - Hương đáp nhẹ như gió.

Hương ghét màn đêm. Nó làm Hương nhớ đến "Anh" khủng khiếp! Bốn bức tường vây quanh Hương âm thầm nhìn nó khóc. Không biết Hương đã hết bao nhiêu nước mắt vì "Anh". Hương bày la liệt trên giường những kỉ niệm: là con mèo bông "Anh" tặng hôm Noel, là nhẫn đôi hiện "Anh" cầm một chiếc, là tấm thiệp xinh xắn tự tay "Anh" làm ngày sinh nhật, là những bức ảnh hai đứa chụp chung, nụ cười "Anh" ngập tràn hạnh phúc... Hương sẽ vứt hết, đốt hết, nó thề! Nhưng... phải qua đêm nay. Nó mệt nhoài, thiếp đi trong quá khứ, bên tai còn vang lên những giai điệu trầm ấm:

"Về nơi nắng không đến, tìm những cảm giác không tên. Những im ắng trong đêm, những khoảng vắng đọng lại trong em...Về với những cơn mưa thật buồn lắng đọng lại không quên. Về với gió mây, đưa những cảm xúc theo cỏ cây. Về lại nơi tình yêu bắt đầu khi những sóng gió chưa bao giờ đến. Về những kí ức ngọt ngào cả anh và em không bao giờ quên. Nắng vương nhẹ vào tóc em cuốn theo xúc cảm nơi anh. Để cho tâm hồn bay theo làn gió lên từng áng mây của trời xanh..."

Nhiều ngày sau, Hương sống như một cái bóng. Tan học là về thẳng nhà, không la cà quán xá, không đến cả thư viện. Nó lao đầu vào học cho quên hết sự đời. Nó khép kín hơn bao giờ hết. Lẳng lặng và u uất, hầu như không muốn tiếp xúc với bất cứ người nào. Đôi khi, nó trộm nghĩ đến cái chết...

Một ngày nọ, trong lúc dọn phòng, Hương phát hiện con lật đật mà Minh tặng nó hôm lâu đang nằm im lìm một góc. Hương vô thức thả con lật đật xuống sàn. Nó vẫn lắc lư, vẫn chao đảo, và cuối cùng, vẫn trở về vị trí cũ. Hương lại nhặt lên, rồi thả tiếp. Hàng chục lần, con lật đật vẫn kiên cường đứng vững. Lồng ngực Hương đau nhói. Bỗng như nhớ ra điều gì đó, Hương bật dậy, chạy thật nhanh ra khỏi nhà. Nắng chiều vẫn gay gắt, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, Hương xồng xộc lao vào thư viện, lướt mắt qua chỗ ngồi quen thuộc, nó vui mừng:


Link:
BBcode:
Bình Luận
↑Cùng Chuyên Mục
♦ Bạn xem chưa ?
♦Liên Hệ
Phone: 0971543747[Gọi][SMS]
Email: Nhokutj196@gmail.com
Tag:
C-STAT DMCA.com Protection Status