Duck hunt
truyenhay

Đọc Truyện Hay, Truyện Tình Yêu


HomeAndroidsWap Game
Trình duyệt wap
[Opera][Uc Brower]
Game xem nhiều
» »

Tìm Kiếm| Lượt Xem : ( XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50699088
Visits Today: 328990
This Week: 1200849
This Month: 2693534

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

)
| Tập tin chủ đề (0)
icon

Võ Lâm U Linh Ký


Bạch Dũng Kiệt là người cương trực nên nói thẳng:
- Không được? Theo gia quy của họ Hiên Viên thì trưởng tử mới có quyền thừa kế? Nếu ngươi không thích nghề tiêu cục thì có thể chuyển sang ngành khác. Vả lại, Dương nhi tính tình phóng đãng, hoang đàng tất sẽ sớm phá tan cơ nghiệp này?
Tuấn Dương nhăn nhó biện bạch:
- Phụ thân? Hài nhi còn trẻ nên chơi bời chút đỉnh chứ đâu đến nỗi hư đốn? Hơn nữa, gần đây sanh ý ế ẩm khiến hài nhi buồn chán?
Dao Quang đỡ lời em:
- Bẩm phụ thân? Hài nhi cũng có một gia sản lớn ở Giang Tây nên xin nhường quyền thừa kế cho nhị đệ. Xin người đừng vì vấn đề này mà làm tổn thương tình cốt nhục.
Bạch lão nghe giọng thiết tha nên không nỡ ép . Lão nghiêm nghị bảo:
- Dương nhi? Ta chuẩn y ý đại ca ngươi, nhưng cũng còn có thời gian xem xét lại. Nếu ngươi không sửa đổi tính tình thì đừng trách lão phu tàn nhẫn đấy nhé?
Tuấn Dương sợ hãi thề thốt ngay. Gã không biết ơn Dao Quang mà còn sinh lòng thù hận. Trước khi chàng xuất hiện, gã là quí tử độc nhất, chẳng bao giờ bị la mắng cả. Tuy nhiên, ngoài mặt gã vẫn tỏ ra kính cẩn đại ca, liên tục mời chàng cạn chén. Dao Quang đi guốc trong bụng em trai nhưng vẫn rộng lượng tha thứ. Gã còn trẻ dại nên không tránh khỏi sai lầm. Chàng ôm vai gã nói nhỏ:
- Nhị đệ hãy cố tu tỉnh để phụ thân vui lòng? Ta về đây để cốt nhục đoàn viên chứ chẳng phải vì gia sản này! Sau khi trị lành bệnh cho tam muội, ta sẽ trở lại miền nam!
Giọng chàng ấm áp, dịu dàng khiến Tuấn Dương động lòng. Gã chợt thấy mình quá hẹp hòi khi nghi kỵ người anh rộng lượng này!
Chợt phó tổng tiêu đầu lên tiếng:
- Bạch đại ca! Chúng ta có nhận lời áp tải ngàn cân sâm của Lâm tài chủ hay không? Bạch Dũng Kiệt thở dài :
- Chúng ta đang thất nghiệp nhưng lão phu không nỡ đưa anh em vào chỗ tử vong. Miền nam sông Trường Giang có gã đạo tặc Hắc Yến Tử võ công vô cùng lợi hại, thủ đoạn xảo quyệt phi thường. Chỉ e chúng ta chưa đến được Trường Sa đã mất mạng rồi !
Dao Quang mỉm cười :
- Phụ thân lầm rồi? Hài nhi biết rõ Hắc Yến Tử chỉ đoạt tiêu chứ không giết người áp tải ? Bạch Dũng Kiệt bật cười :
- Thế mà võ lâm Hà Bắc cứ đồn đại rằng gã cường đạo kia giết người không chớp mắt, chẳng để sót một ai.
Tuấn Dương góp lời :
- Nhưng trị giá hàng hóa lên đến vạn lượng vàng, nếu mất thì chúng ta sẽ khốn đốn? Mọi người thở dài, công nhận gã có lý.
Dao Quang tò mò hỏi:
- Phụ thân? Nếu nhận cuộc giao dịch này thì chúng ta sẽ được trả công bao nhiêu?
Bạch lão đáp:
- Lão họ Lâm đã đưa ra cái giá năm trăm lượng hoàn kim mà chẳng tiêu cục nào dám nhận cả!
Dao Quang tư lự:
- Phụ thân cứ đòi đủ ngàn lượng vàng. Nếu Lâm tài chủ ưng thuận thì chúng ta khởi hành. Bạch Dũng Kiệt nhăn mặt:
- Phía bắc Trường Giang không có cao thủ nào đáng sợ, nhưng Hắc Yến Tử từng đánh bại Vô Địch Thần Thương Tề Quãng Ngộ. Lão phu thua xa họ Tề, làm sao dám đương đầu với Hắc Yến Tử?
Dao Quang mỉm cười :
- Phụ thân yên tâm? Hài nhi hành nghề y, đã hơn một lần cứu mạng Hắc Yến Tử. Lúc đến Trường Giang phụ thân chỉ cần cắm lá cờ mang hai chữ Hiên Viên là Hắc Yến Tử sẽ không đụng đến và còn đi theo hộ vệ nữa?
Cả nhà oà lên kinh ngạc và chẳng dám tin. Nhưng không hiểu sao Bạch Dũng Kiệt lại hoàn toàn tin tưởng vào Dao Quang. Lão dõng dạc nói:
- Được? Sáng mai lão phu sẽ đến thương lượng với Lâm tài chủ?
Đến lúc này thì Túy Tây Thi Tiêu Lan Anh mới lên tiếng. Nàng là người giữ sổ sách của tiêu cục, Tiêu Lan Anh thỏ thẻ:
- Bẩm lão gia? Hiện nay chúng ta chỉ còn độ hơn trăm ngàn lượng vàng, không đủ để trả tiền trang, đặt cọc cho thương vụ?
Bạch lão cau mày:
- Vậy thì con hãy cho bán ngay rừng trà của chúng ta ở Sơn Tây.
Lan Anh rầu rĩ đáp:
- Trà đang xuống giá? Chỉ sợ chẳng ai chịu mua?
Dao Quang nói ngay:
- Phụ thân? Hài nhi xin được đóng góp cho đủ số .
Cả nhà choáng váng, không ngờ chàng thư sinh ăn mặc giản dị này lại mang theo đến ngàn lượng vàng! Tuấn Dương chưa bao giờ được cầm đến năm trăm lượng nên xuýt xoa nhìn bào huynh với vẻ kính phục và đố ky. Bạch lão càu nhàu:
- Con là học trò chân yếu tay mềm sao lại dám giữ một tài sản lớn như vậy, lỡ dọc đường gặp cường đạo thì nguy đến tính mạng?
Dao Quang cảm động thưa:
- Bẩm phụ thân, hài nhi có đem theo người hộ vệ, y hiện ở trong Thạch Thành Lữ Điếm. Số ngân phiếu kia cũng do y giữ?
Tuấn Dương nhảy nhổm: -
Sao đại ca lại không tự giữ lấy?
Bạch Dũng Kiệt phì cười :
- Ngươi đúng là kẻ tiểu nhân nên nghi ky đủ điều? Nếu người ấy không đáng tin cậy thì Quang nhi đâu phó thác?
Phàn Cao Cường và các tiêu sư bắt đầu nhìn Dao Quang bằng cặp mắt khác. Họ Phàn phấn khởi đứng lên:
- Để lão phu đi mời người ấy đến?
Dao Quang căn dặn:
- Đại thúc cứ đòi gặp người họ Hoắc, và bảo y rằng tiểu diệt cho gọi.
Phàn lão đi ngay, gần khắc sau đã trở lại với hán tử họ Hoắc. Gương mặt cô hồn của gã khiến mọi người ái ngại. Dao Quang vui vẻ giới thiệu:
- Phụ thân? Y là Hoắc Thái thủ hạ của hài nhi?
Bạch Dũng Kiệt biến sắc hỏi lại :
- Phải chăng y có biệt hiệu là Tà Kiếm. Cao thủ vùng Lưỡng Quãng?
Dao Quang gật đầu:
- Thưa phải.
Chàng quay sang bảo họ Hoắc:
- Ngươi hãy ra mắt phụ thân ta?
Tà Kiếm liền quỳ một chân, chống một tay:
- Nô tài bái kiến lão chủ nhân .
Bạch Dũng Kiệt cười khổ:
- Hoắc túc hạ. Đừng làm lão phu hổ thẹn, xét về danh vọng giang hồ thì lão phu còn kém xa đại sát tinh miền nam.
Hoắc Thái lặng lẽ bình thân, vòng tay chào chung những người còn lại rồi đến đứng sau lưng Dao Quang. Tuấn Dương ngồi kế bên bào huynh chợt nghe gáy mình rờn rợn và sống lưng lạnh toát, cứ như có ai chìa lưỡi kiếm vào. Gã rùng mình thầm nghĩ: “Cũng may mà đại ca không có ý tranh đoạt gia tài nếu không thì cái mạng nhỏ bé của ta khó mà nguyên vẹn dưới tay gã hung thần này.”
Dao Quang bỗng nói :
- Ngươi hãy ngồi xuống, uống mừng ta tìm lại được gia đình.
Hoắc Thái tuân lệnh, ngồi ngay xuống chiếc ghế trống cạnh Tuấn Dương, khiến chàng trai trẻ càng khiếp vía. Dao Quang bảo họ Hoắc:
- Ngươi hãy trao cho ta năm ngàn lượng ngân phiếu?
Hoắc Thái móc lưng lấy túi lụa. Trong đó có một xấp ngân phiếu cuộn tròn, độ khoảng vài chục tờ. Có lẽ toàn là loại ngàn lượng nên y không cần xem mà cứ đếm đủ năm tờ. Tuấn Dương tròn mắt, ước đoán đại ca mình có đến vài ngàn vạn lượng vàng. Dao Quang cầm lấy, cung kính trao cho phụ thân .
Bạch Dũng Kiệt cười ha hả:
- Té ra ngươi còn giàu hơn cả lão phu nữa!
Hai ngày sau, Toàn Phong tiêu cục rầm rộ khởi hành. Dao Quang ở lại trị bệnh cho tam muội Bạch Ngọc Thiền. Cô gái bất hạnh này tĩnh dưỡng trong một tòa tiểu viện ở cuối vườn hoa, luôn có hai nữ tỳ khoẻ mạnh túc trực để chăm sóc. Bạch Ngọc Thiền mang bệnh chứng rất quái dị, quên hết người thân, lúc nào cũng mỉm cười ngây dại, và đôi lúc lẩm bẩm những câu nói vô nghĩa. Thoạt nhìn chẳng ai có thể ngờ cô gái đôi chín này đang mắc bệnh. Do Bạch Ngọc Thiền trắng hồng, thân hình nẩy nở, quyến rủ phi thường . Nàng ngoan ngoãn để cho Dao Quang thăm mạch. Thấy nàng vẫn khỏe mạnh kinh mạch thông suốt, chàng bèn kê thử một toa. Sau nửa tháng trời thay đổi dược phương mà không có kết quả. Dao Quang quyết định dùng đến phép Thôi Cung Quán Huyệt. Đêm tháng bảy, Dao Quang âm thầm đến tiểu xá, điểm huyệt hai ả tỳ nữ và Ngọc Thiền. Chàng đóng thật chặt các cửa, đốt đèn sáng trưng rồi cởi y phục Ngọc Thiền ra. Dao Quang có định lực thâm hậu nên không hề động tâm trước tấm thân nõn nà, gợi cảm của Ngọc Thiền. Giờ đây, sắc diện chàng trang nghiêm, lạnh lùng khác hẳn thường ngày. Dao Quang lần lượt đặt ngón trỏ lên từng huyệt đạo, dồn chân khí vào thăm dò. Cuối cùng chàng phát hiện sáu huyệt quanh đan điền Ngọc Thiền có chứa chân khí. Dao Quang kinh hãi, trở lại thăm dò huyệt Thiên Hội trên đầu bệnh nhân. Lần này chàng đưa chân khí của mình vào sâu hơn và nhận ra trở lực . Dao Quang thở dài, bóp trán suy nghĩ. Chàng đã nhận ra thủ pháp Thất Tinh Bế Nguyên tà ác của võ lâm. Đây là công phu độc môn của Hấp Tinh Lão Tổ, thất truyền đã bốn chục năm. Không hiểu sao giờ lại có kẻ học được. Kẻ ác độc kia đã cho Ngọc Thiền uống một loại quả chí dương, mượn cơ thể nàng làm chỗ dung hòa rồi sau đó sẽ lấy tinh nguyên ấy. Gã dùng pháp Thất Tinh Bế Nguyên để ngăn không cho chân khí hội tụ vào đan điền. Dao Quang có thể cứu được Ngọc Thiền, nhưng việc này hại đến danh tiết của cả hai nên chàng do dự bất quyết. Khi nhẩm tính lại, chàng biết rằng mình còn đúng tám ngày để hóa giải tà pháp kia. Không thể chờ phụ thân về được? Nếu để quá bốn mươi chín ngày thì vô vọng? Dao Quang mặc lại y phục cho em gái, trở về phòng mình. Hoắc Thái ở phòng bên vẫn thức chờ . Gã bước sang hỏi :


Link:
BBcode:
Bình Luận
↑Cùng Chuyên Mục
♦ Bạn xem chưa ?
♦Liên Hệ
Phone: 0971543747[Gọi][SMS]
Email: Nhokutj196@gmail.com
Tag:
C-STAT DMCA.com Protection Status